Còn nhớ không em kỷ niệm mùa thu ấy?

08:12 | Posted in Truyện tình yêu | Read More »
Nụ hôn ngược nắng
Có những người, suốt đời chỉ đi tìm một nụ hôn...
***
Có những con người suốt đời đi tìm những điều lớn lao để thỏa mãn khát khao chinh phục...
Có những người chỉ muốn tìm được cho mình một chỗ dựa cho hiện tại và mãi về sau...
Có những người chỉ muốn giữ được những thứ dù bé nhỏ, tầm thường với người đời, nhưng với mình lại là thứ không dễ gì đánh đổi...
Có những người, suốt đời chỉ đi tìm một nụ hôn...

Mạc Ly
Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần.
Mối tình đầu của cô bắt đầu từ những năm phổ thông với một cậu bạn cùng lớp. Người ta thường bảo, tình học trò là mối tình đẹp nhất. Có lẽ vậy. Thuở mới yêu, Ly thấy mình thật hạnh phúc và may mắn. Cô gái 17 tuổi lần đầu tiên biết đến mùi vị của tình yêu, biết xốn xang khi bất chợt gặp ánh mắt của ai đó, biết chăm chút hơn cho bản thân, biết quan tâm và lo lắng nhiều hơn cho ai đó...
Tình yêu của những ngày đó thật trong sáng và vô tư, chẳng lo nghĩ gì nhiều đến tương lai đang miệt mài ở trước. Là những ngày cùng nhau đến trường dù mưa hay nắng, rồi trốn bạn bè để hẹn hò riêng với nhau, những cái xiết tay thật nhẹ và những cái ôm ngượng ngùng của thời vụng dại...
Hơn một năm sau, cậu bạn ấy đi du học ở Pháp. Ly tiếp tục học Đại học với một tình yêu đang ở phương trời khác. Những ngày đầu xa nhau, nhớ nhung nhiều, mong ngóng nhiều và hụt hẫng cũng không thiếu. Ly vẫn nghĩ đơn giản chỉ là vì sự xa nhau về khoảng cách mà ai trong hoàn cảnh này cũng phải trải qua.
Ly vẫn chờ đợi vào một sự trở về. Cho đến khi, Phong –người yêu cô – không còn gọi điện và mail thường xuyên cho cô nữa, anh cũng không online yahoo, facebook im lìm như một sự biết mất thì Ly thực sự bất an.
Một buổi tối mùa đông nào đó, Ly không còn nhớ nữa, facebook Phong được mở lại, ảnh đại diện được thay bằng tấm ảnh anh đang hôn một cô gái lạ rất tình tứ, mối quan hệ cũng được thay đổi, những lời chúc mừng từ bạn bè anh... Ly thấy mình muốn khóc thực sự, và nước mắt, như an ủi cô, đã chảy tràn ra nhòe mờ cả nụ hôn ngọt ngào của hai người đó... Mối tình đầu của cô khép lại không có lấy một câu giải thích.
Gần ba năm sau, Ly bắt đầu một cuộc tình mới. Người ấy tên Hưng, hơn cô 3 tuổi và làm cùng công ty với cô. Anh ấy khá điển trai, chín chắn, và thành đạt khi còn trẻ mà đã làm tới chức trưởng phòng kinh doanh. Nhiều người vẫn thầm tiếc cho anh khi yêu cô, bởi bên anh, cô thật nhỏ bé. Cô biết tất cả những điều đó, và không phản ứng gì bởi chính cô cũng cảm thấy như thế.
Tình yêu lần này bớt đi những xốc nổi, những đam mê của thuở trước, nó dạn dĩ, tĩnh lặng và trải nghiệm nhiều hơn. Mọi chuyện tưởng như sẽ bình yên, nhưng ông trời dường như lại muốn thử duyên cô một lần nữa.
Sinh nhật anh, Ly chuẩn bị mọi thứ rất chu đáo, chỉ đợi anh tan làm ở công ty, hai người sẽ có một buổi tối bên nhau thật lãng mạn. Nhưng hơn 8h tối, Hưng vẫn chưa về, cô gọi điện thì anh không bắt máy. Thấy bất an, cô đến thẳng công ty để xem anh có còn ở đó. Linh cảm mách bảo cô có chuyện không hay nên cô càng lo lắng và muốn nhanh chóng đến công ty.
Cánh cửa thang máy bật mở, cô gần như chết đứng. Hưng đang hôn cô thư ký của mình thắm thiết. Ly bỏ chạy ngay lập tức, mặc cho tiếng Hưng đang gọi ở phía sau:
- Ly ơi, nghe anh giải thích đã!
Thêm một cuộc tình nữa khép lại, lần này, Ly không cần bất cứ một lời giải thích nào.
Hai lần yêu, hai lần bị phản bội, Ly không còn tin vào thứ tình cảm mà nhiều người khát khao ấy nữa. Những ngày không yêu, sáng café rồi tới cơ quan, chiều tan làm muộn rồi ghé qua quán cơm ngang đường ăn cho xong bữa tối.
Ở một mình nên nấu ăn cũng là việc không mấy hào hứng. Tối về, tắm rửa, rồi online, check mail, xem phim và đến lúc mọi người tắt đèn đi ngủ, Ly cũng làm điều tương tự. Thế là hết một ngày. Chuỗi ngày nhàm chán lặp đi lặp lại rồi cũng thành quen.
Chỉ là, trong thế giới bé nhỏ của những kẻ độc thân, vẫn có những nỗi cô đơn to đùng như vốn dĩ...
Phong đã trở về nước và muốn hai người gặp nhau. Ly hơi đắn đo, nhưng rồi cũng đồng ý. "Chỉ là một cuộc gặp mặt thôi mà, có gì to tát đâu. Không còn là người yêu, chí ít anh ấy cũng là bạn học mình".
Vẫn giữ thói quen cũ, Ly trang điểm nhẹ và mặc một chiếc váy trắng rồi đến chỗ hẹn khá sớm. Quán café không đông người như mọi khi, cô gọi một cappuchino rồi ngồi đợi Phong. Hơn 30 phút trôi qua, cô nhận được điện thoại của anh.
- Anh xin lỗi, anh có việc gấp không thể đến gặp em được.
- Không sao, bây giờ em cũng có chút việc phải đi. – Ly nhẹ nhàng.
- Vậy hả? Trùng hợp thật. Vậy hẹn em khi khác nhé! Anh sẽ gọi cho em sau.
- ...
Ly cúp máy. Quả là trùng hợp thật, ngần ấy năm trôi qua, ông trời vẫn còn muốn trêu đùa mình hay sao? Ly bước ra quán café với tâm trạng không mấy dễ chịu, cô thả bộ trên phố để tự lấy lại tinh thần.
Hà Nội mùa thu thật đẹp, tiết trời dễ làm con người ta dịu lại những nỗi buồn và quên đi phiền muộn. Đang vơ vẩn suy nghĩ, cô nghe thấy phía sau mình có tiếng "tách" của máy ảnh. Lúc đầu cô không để ý lắm, nhưng những tiếng "tách" ấy mỗi lúc một gần mình và nhiều thêm, cô quay lại với ánh mắt tò mò.
Lúc vừa quay người, ánh mắt cô chạm phải những tia sáng phát ra từ ống kính máy ảnh đang chĩa trực diện vào mình. Cô chẳng biết chuyện gì đang xảy ra. Anh chàng nhiếp ảnh nheo nheo mắt, nhìn cô hơi bối rối rồi nhoẻn miệng cười.
- Tôi xin lỗi!
Anh ta nói với vẻ chất giọng không thể ngọt hơn. Cô nhíu mày hơi khó chịu, không đáp lại anh ta rồi lại tiếp tục bước đi. "Ở đâu ra lại có người vô duyên đến thế!".
Chiều hôm đó, cô ghé qua vài shop quần áo, vào nhà sách để ngắm nghía rồi ăn tối ở một quán fast - food quen thuộc. Một ngày nữa sắp kết thúc, ngoại trừ cuộc hẹn lỡ dở với Phong và anh chàng nhiếp ảnh vô duyên chụp hình mình lúc chiều thì hôm nay cũng là một ngày khá thoải mái với Ly. Đó là vì cô không biết rằng, đêm hôm đó có người đã theo cô về đến tận nhà.
Tử Nguyên
Đẹp trai, hào hoa, và lãng tử, Nguyên – một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi có tiếng ở Hà Nội là niềm ao ước của biết bao cô gái. Anh có một gu thẩm mĩ cực tốt và một sức sáng tạo tuyệt vời. Tác phẩm của anh luôn nhận được phản hồi tích cực từ những người thưởng thức, hoặc khiến người ta phải trầm trồ vì cái lạ và độc, đôi lúc lại khiến họ phải nín lặng bởi chiều sâu và ý nghĩa, có khi lại khiến người xem thấy hồ hởi và phấn khích. Những bức hình của anh rất đa dạng và chiếm được cảm tình của mọi người.
Còn trẻ, nhưng Nguyên đã có được hai buổi triển lãm cho những bức ảnh của mình, một thành tích không phải ai cũng có được. Cũng như trong nghệ thuật, Nguyên rất biết tìm cảm hứng sống cho mình. Với anh, cuộc đời chưa bao giờ nhàm chán và tẻ nhạt.
Anh biết cách khuấy động cuộc sống của mình và mang lại màu sắc riêng cho nó. Tuy nổi tiếng là đào hoa, nhưng tuyệt nhiên, Nguyên vẫn chưa tìm được tình yêu cho mình. Có lẽ, đó chính là thứ duy nhất còn thiếu trong bức tranh của Nguyên.
Nếu như không có buổi chiều hôm đó...
Nguyên xách máy tha thẩn đi khắp các con phố để ghi lại những khoảnh khắc của Hà Nội đang vào thu. Hà Nội vào thu thật đẹp, đẹp mê hoặc lòng người. Những chùm hoa sữa điểm sắc vạt nắng điềm nhiên vươn mình dịu dàng trên từng góc phố, rồi cái lạnh nhè nhẹ len lỏi trong từng cơn gió vi vu...
Nhưng dường như Nguyên vẫn chưa ưng ý với những góc ảnh của mình, vẫn thiếu một cái gì đó để tạo nên điểm nhấn của từng khoảnh khắc.
Chỉ đến khi ống kính bắt gặp một người con gái mặc chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài xõa trên lưng đang bước đi như vô thức bên dòng người đông đúc, anh bắt đầu bấm máy liên tục như muốn lưu lại mọi chuyển động của người con gái đó. Đang mải mê với việc chụp ảnh từ phía sau, thì ánh mắt cô gái quay lại lọt vào giữa khung hình.
Mọi thứ gần như không thể hoàn hảo hơn được nữa, anh tiếp tục bấm máy. Chưa kịp hài lòng với những tấm hình mình chụp, Nguyên giật mình nhìn lên, sững sờ trong giây lát rồi chỉ biết mỉm cười và nói xin lỗi. Cô ấy không nói gì mà quay người lại rồi tiếp tục bước đi ngay sau đó.
Từ giây phút anh chạm phải ánh nhìn lơ đễnh, có chút cô độc trong mắt cô, anh biết, người con gái này thuộc về mình. Và việc duy nhất anh muốn làm ngay lúc đó, là được chạm môi mình lên bờ môi có chút đắn đo kia...
Nguyên âm thầm đi sau cô gái xa lạ kia suốt buổi chiều hôm đó và theo cô về đến tận nhà. Anh đứng ở phía dưới rất lâu, chờ đến khi ánh đèn từ căn nhà kia tắt lịm mới rời đi.
Đêm hôm đó, Nguyên tiếp tục nằm mơ một giấc mơ mà gần như ngày nào anh cũng trải qua. Đó là hình ảnh một cô gái mặc chiếc váy trắng bước về phía anh nhưng không thể nhìn rõ mặt. Điều duy nhất anh cảm nhận được trong giấc mơ của mình, là cô gái ấy cũng dịu dàng, thanh thoát và có một tia nhìn cô độc...
Mạc Ly
Ly dậy sớm, hít thở thật sâu, đứng trên ban công ngắm nhìn ngày mới rồi chuẩn bị đến công ty. Từ khi chia tay Hưng, cô đã xin nghỉ việc và chuyển sang nơi làm mới. Cô cũng chỉ tình cờ gặp lại anh vài lần, những lần gặp nhau với màn đối thoại xã giao nhạt thếch. Cô đã từng trông chờ một điều gì hơn thế, một lời xin lỗi chăng? Có lẽ vậy, nhưng nó vẫn chỉ là sự trông đợi của cô mà thôi.
Ly bước xuống nhà và đang mở khóa cổng thì thấy một hộp quà khá lớn đặt ở ngay đấy. Cô ngạc nhiên cầm lên, hộp quà không đề người gửi, cũng chẳng đề tên người nhận. Cô phân vân không biết có nên mở ra hay không. Đang loay hoay xem xét cái hộp thì một tấm thiệp rơi ra. "Tặng cô, cô gái váy trắng! Món quà xem như lời xin lỗi cho buổi chiều hôm qua. Chúng ta, có thể làm bạn đấy!"
Ly mở chiếc hộp ra, trong đó là một bức ảnh... của cô. Là bức ảnh hôm qua anh ta đã chụp. Ly cũng chẳng để ý xem vì sao anh ta biết địa chỉ nhà mình để gửi ảnh, chỉ thấy bất ngờ vì anh chàng đó tuy vô duyên nhưng cũng khá... thú vị. Cô lên nhà đặt bức ảnh ngay ngắn trên bàn rồi vội vàng đến công ty, thấy mình háo hức lạ.
***
- Khi nào em rảnh? Anh muốn gặp em, cũng như để xin lỗi cho lần thất hẹn trước. – Tin nhắn từ Phong.
- Anh có chắc lần này sẽ không như thế?
Tin nhắn gửi đi, Ly cũng không hiểu vì sao mình lại nói như thế nữa. Cứ như là Ly đang chờ đợi sự thương hại từ Phong vậy, nhưng thực sự không phải thế. Cô chẳng rõ nữa.
- Sẽ không như thế nữa đâu. Bao giờ thì mình có thể gặp nhau?
- Chiều thứ 7 này đi.
...
Khung ảnh chàng trai kia tặng Ly vẫn để ở bàn làm việc. Thỉnh thoảng nhìn vào nó, Ly bất giác thấy vui vui. Dù cô gái trong hình biểu cảm không được vui, nó mang nét buồn chỉ riêng cô mới hiểu và từ lâu nét cảm xúc ấy đã thuộc về con người cô, nhưng điều làm cô thích thú chính là món quà này được gửi từ một người lạ mặt.
Mình muốn gặp lại anh ta...
***
Phong đón cô từ công ty, hai người đến một quán ăn Pháp khá lãng mạn và cùng dùng bữa tối.
- Em vẫn thế, không thay đổi gì nhiều. – Phong rót rượu cho cô rồi nói.
- Anh muốn em phải thay đổi ư? – Cô cười.
- Chà, cô gái này đã trưởng thành rồi đây!
- Là cuộc đời buộc người ta phải lớn lên thôi. – Cô không hiểu sao mình lại muốn châm chọc Phong đến thế.
- Lâu nay em thế nào? Đã có ai chưa?
- Có rồi, và cũng mất rồi.
- Thế là bây giờ, em vẫn độc thân đúng không? – Phong vẫn tiếp tục dù thấy Ly không mấy hào hứng với cuộc trò chuyện này.
- Vâng. Anh vui lắm nhỉ? Thế anh và cô bạn gái kia...
- Anh muốn chúng mình quay lại! – Không để Ly nói hết câu, Phong đã nói nhanh suy nghĩ của mình.
Sự im lặng nặng nề kéo chùng bầu không khí. Cả hai đều không biết nói thêm gì nữa.
- Anh sẽ chờ câu trả lời của em.
...
Ly từ chối để Phong đưa mình về. Đầu cô hơi choáng, có thể vì rượu khá mạnh, cũng có thể vì câu nói của Phong. Cô đi bộ một quãng rồi đợi bus đến. Bus khá đông, cô để ý thấy một chỗ trống cạnh một chàng trai nên không ngại ngần bước lại đó rồi ngồi xuống. Chiếc xe lắc lư rời bến, cô thấy khá mệt.
Không biết có chuyện gì xảy xa, đến lúc choàng tỉnh, cô thấy trên vai mình đang mang thêm chiếc áo khoác, chàng trai bên cạnh cũng không ngồi đó nữa. Ly nhìn quanh xe, chẳng ai chú ý đến cô. Đến bến cuối, cô cùng xuống xe với mọi người, vẫn ngơ ngác cầm trên tay chiếc áo khoác, của ai cô cũng không rõ.
Về đến nhà, cô mệt mỏi tắm rửa rồi lên giường nằm. Lúc định treo chiếc áo kia lên thì một chiếc di động rơi ra, chuông reo báo có cuộc gọi đến. Cô nghĩ chắc chủ nhân đang muốn tìm lại điện thoại nên nhấc máy.
- Alo, cho tôi hỏi...
- Lần sau, đừng đi bus khi đang say, váy trắng ạ! Em có thể bị bắt cóc đấy!
Tử Nguyên
Sau khi chọn được bức ảnh ưng ý nhất, Nguyên cẩn thận đóng khung và gói thành một hộp quà khá đẹp. Sáng sớm, anh đã đến và đặt nó dưới cổng nhà Ly, như một món quà bất ngờ, cũng như cách để "tiếp cận" cô và xích hai người gần lại với nhau hơn. Anh đứng đó và quan sát hết mọi động thái của cô, và chỉ yên lòng ra về khi nhìn thấy một niềm vui nhỏ từ ánh mắt cô.
Từ khi gặp cô, anh có thói quen đứng đợi một người ở con phố này, âm thầm và lặng lẽ. Có lẽ cô không biết rằng cuộc sống của cô có thêm sự hiện diện của anh, một người con trai lạ mặt và chỉ quan sát cô từ xa. Nguyên vẫn rất kiên trì với ý định của mình.
Như một sự tình cờ có sắp đặt, tối đó, Nguyên gặp Ly ủ rũ bước lên xe bus, và thật không khó để cô có thể ngồi gần anh. Đến lúc Nguyên định quay sang bắt chuyện, thì thấy Ly đã ngủ gục trên vai anh từ lúc nào. Anh mỉm cười. Quả thực, mọi việc đúng là một sự ngẫu nhiên sắp xếp của ông trời.
Nguyên đợi đến lúc Ly về đến nhà thì gọi vào số điện thoại anh và chờ cô bắt máy. Và bây giờ, anh có một cuộc hẹn với Ly vào cuối tuần này.
Anh đến chỗ hẹn sớm đến hơn nửa tiếng, nhưng không ngồi vào bàn đã đặt trước mà chọn một vị trí khuất hơn và liên tục nhìn vào cửa ra vào. Quán café ngoài anh, chỉ có vài cậu học sinh và một đôi nam nữ nữa. Hai người họ trông khá tình cảm với nhau. Anh không chú ý nhiều, chỉ mong nhanh đến giờ hẹn để được gặp cô.
Ly bước vào vẫn giản dị, nhẹ nhàng và tinh khôi như anh biết. Cô bước đến chiếc bàn đã được anh đặt từ trước và chậm rãi ngồi xuống. Nguyên thấy cô đưa mắt nhìn quanh quán, rồi ánh mắt hơi chững lại trước đôi nam nữ kia. Rồi cô quay mặt đi, đưa tay lên mặt mình. Hình như, cô đang lau nước mắt...
Mạc Ly
Anh chàng vô duyên và kỳ cục kia hẹn cô đi café. "Thôi được, dù gì mình cũng cần phải cảm ơn vì bức ảnh và còn phải trả áo cho anh ta nữa."
Hôm đó, có một chút việc nên cô đến chỗ hẹn hơi muộn, không ngờ anh chàng kia còn tới muộn hơn mình. Quả là nhiếp ảnh gia, gout thẩm mĩ không tồi. Quán này có cách trang trí thực sự rất bắt mắt. Quán không đông khách, cô ngồi xuống chiếc bạn anh ta đã dặn trước rồi lơ đễnh nhìn xung quanh.
Là Hưng, anh ta cũng đang ở đây với cô thư kí ấy. Hai người đó bên nhau cũng đã lâu rồi đấy. Cô chợt thấy tủi thân, và bế tắc cho chính mình hiện tại. Hai mối tình dang dở, hai lần bị phản bội niềm tin. Phong đã đề nghị quay lại sau ngần ấy năm. Còn Hưng, đang ở kia với cô thư kí đã từng hôn nhau rất công khai trong thang máy dù lúc ấy anh vẫn mang danh nghĩa là người yêu cô. Có chút ích kỉ nhỏ nhoi đang nhen nhóm trong cô. Vài giọt nước mắt rơi xuống.
- Chào cô. Tôi tên Nguyên.
Anh vừa nói vừa ngồi xuống trước mặt cô. Ly hơi giật mình.
- Chào anh, tôi là Ly.
- Có vẻ như việc gặp tôi khiến cô không thoải mái lắm?
- Tôi xin lỗi, nhưng sao anh lại nói như thế?
- Nước mắt vẫn còn ướt kìa, cô gái...
- Anh có thể ra ngoài cùng tôi được không?
Hai người bước ra khỏi quán café và đi tới một công viên gần đó. Thời tiết bên ngoài khá thoáng khiến cô thấy dễ chịu hơn. Ngồi cạnh nhau bên ghế đá, nhìn đám trẻ con vui chơi xung quanh nhưng cô không biết nói gì với chàng trai này. Cuối tuần nên công viên có khá nhiều những đôi tình nhân đang hẹn hò. Họ nắm tay, ôm ấp và không ngại ngần trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào của hạnh phúc. Ly thấy hơi ngượng nên đứng dậy.
- Thật buồn cười, nhưng, tôi nghĩ mình không có duyên với những nụ hôn. Ngay cả lúc muốn yên tĩnh một chút, cũng bị những nụ hôn kia quấy rầy.
- Cô có chắc rằng vì mình không có duyên hay cô chưa tự cho mình một cơ hội tìm kiếm may mắn với nó?
- Tôi không biết, đã hai lần tôi mất người yêu chỉ vì những nụ hôn đáng ghét đó!
- Vậy xin lỗi, tôi có thể hôn cô được không?
Ly trợn tròn mắt nhìn chàng trai đang đứng trước mắt mình và không tin vào những gì vừa nghe thấy. Không để cô kịp tin, Nguyên đã nhẹ nhàng luồn tay vào mái tóc cô, và đặt lên môi cô một nụ hôn không thể dịu dàng hơn. Ly không chống cự.
Hoàng hôn đang buông xuống ngay phía sau họ, ánh nắng chiều bỗng nhiên vàng rực rỡ. Việc chấp nhận hôn một người con trai khi chỉ gặp đến lần thứ ba, cũng khó hiểu và vô lý y như việc bạn chụp một bức hình và đặt nó ngược nguồn sáng vậy. Biết là trái với tự nhiên, trái với những quy luật logic từ trước, nhưng nó lại cho bạn một tấm hình với góc nhìn đặc biệt.
Không biết câu chuyện của Nguyên và Ly sẽ tiếp diễn như thế nào, chỉ biết rằng, hiện tại, họ đã phá vỡ mọi quy tắc và đã tìm được nụ hôn của chính mình.
08:06 | Posted in Truyện tình yêu | Read More »
Yêu anh theo cách mù quáng của em
Có hai người rất yêu nhau.
Một ngày nọ họ chia tay.
***
Chàng trai không buồn.
Cô gái cũng chẳng thở than.
Họ âm thầm giấu nỗi buồn sau hơi men cay. Nước mắt cứ thế mà rơi... nhạt nhòa trong màn đêm...Cứ như thể họ chưa từng yêu nhau. Cứ như tình yêu của họ chưa từng tồn tại. Cứ như sự chia ly này chính là một lựa chọn hoàn hảo cho tình yêu của họ.
I cry silently
I cry inside of me
I cry hopelessly
Cause I know I'll never breathe your love again
I cry
Cause you're not here with me
I cry
Cause I'm lonely as can be
I cry hopelessly
Cause I know I'll never breathe your love again
5 tháng sau khi chia tay...
Vào một ngày mưa tầm tã, chàng trai điện thoại cho cô gái.
"Em... có thể gặp anh vào ngày mai không?"
"..."
"Tất nhiên là có!"
Họ gặp nhau vào sinh nhật lần thứ 24 của anh ấy. Và đã bên nhau như một đôi tình nhân.
Vào lúc 12 giờ, trước cổng nhà cô gái, anh đặt lên môi cô một nụ hôn tạm biệt.
Từ đó, họ không bao giờ gặp lại nhau.
"Đối với một tình yêu vô vọng, chỉ có thể níu kéo tạm thời bằng hạnh phúc chắp vá"
***
Một năm trôi qua, cô vẫn ôm ấp những hoài niệm về mối tình xưa cũ. Anh thì đã trải qua rất nhiều cuộc tình.
Cũng vào một ngày mưa tầm tã, anh gọi cho cô, và vẫn là lời đề nghị như xưa, cô vẫn đồng ý.
Họ lại bên nhau cả ngày.
Cuối ngày, anh lại đặt lên môi cô một nụ hôn tạm biệt.
"Không cách nào có thể thay đổi thói đa tình cố hữu của một người đàn ông. Cho dù là nước mắt và nỗi khổ tâm của người phụ nữ họ yêu thật sự"
***
Năm anh 26 tuổi, họ lại tiếp tục gặp nhau vào sinh nhật của anh.
Công ty của gia đình anh liên tục nhận được nhiều hợp đồng lớn.
Ngày càng có nhiều bóng hồng vây quanh anh.
Còn cô, vẫn không cách nào có thể quên được anh.
Họ vẫn gặp gỡ và tạm biệt như thường lệ.
***
Năm anh 27 tuổi, sự nghiệp của anh ngày càng đi lên. Trong mắt của mọi người, anh là vị phó giám đốc trẻ tuổi tài cao.
Anh yêu một cô gái xinh đẹp do gia đình giới thiệu. Một tình yêu môn đăng hộ đối. Một đám cưới đã được định sẵn trong tương lai.
Anh khoe với cô điều đó trong ngày sinh nhật thứ 27.
Cô vẫn cười nhạt và chúc mừng anh.
Cô đã từ chối rất nhiều người đàn ông, chỉ vì cô còn yêu anh.
Đêm đó, sau khi chia tay anh ở trước cổng nhà, cô đã khóc hết cả nước mắt.
"Cô đã đánh đổi cả thế giới để giữ tình yêu đó trong tim, còn anh, anh đánh đổi tình yêu của cô chỉ để đổi lại những cuộc tình phù du"
***
Cứ mỗi năm trôi qua, họ lại âm thầm gặp nhau vào ngày sinh nhật của anh. Dù đã có một người vợ tương lai, anh vẫn luôn muốn cô là người ở cạnh mình vào ngày sinh nhật.
Anh không bao giờ hỏi cô đã có tình yêu mới hay chưa. Bởi anh biết dù có thế nào, có ở bên ai, cô sẽ vẫn luôn hướng về anh, anh thấy điều đó trong đôi mắt của cô.
Một ngày không bao giờ đủ để hai người kể hết về cuộc sống 1 năm của mình. Anh thường là người kể, và cô thường là người nghe. Cô chỉ im lặng chăm chú lắng nghe từng lời người đàn ông mà mình yêu tha thiết kể ra.
"Có lẽ đối với anh, cô chỉ là một ai đó. Nhưng đối với cô thì anh lại là cả thế giới này. Ngu ngốc, quả là ngu ngốc. Cô chỉ có thể trách bản thân mình quá mù quáng"
***
Một thời gian sau, anh có người yêu mới, vẫn là một cô gái môn đăng hộ đối.
Anh kể cho cô nghe điều này vào lần sinh nhật thứ 29 của mình.
Cô vẫn chỉ cười nhạt và chúc mừng.
Trước khi tạm biệt anh, cô yêu cầu anh hãy ôm cô thật chặt, như ngày xưa anh đã từng ôm cô .
Nhìn dáng dấp nhỏ bé quay lưng đi trong màn đêm, trong lòng anh dâng lên một cảm giác xót xa. Trước đây, anh đã từng ôm cô trong vòng tay, hứa sẽ không bao giờ buông tay cô, cho đến ngày cô buông tay anh.
Nhưng cái thói trăng hoa đã ăn sâu vào máu thịt của anh, hết lần này đến lần khác, anh làm tổn thương cô. Cô có thể vì anh mà chịu đau, nhưng cô không biết mình có thể chịu được đến bao giờ.
Cuối cùng, cô quyết định giữ chút kiêu hãnh còn sót lại.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, lí do anh muốn gặp cô vào sinh nhật là chỉ để làm cô đau khổ. Anh muốn cho cô thấy mình đã thành công và hạnh phúc như thế nào.
Và cũng vì anh không thể quên cô. Nhưng có lẽ tình yêu đó quá nhỏ bé so với cái tôi và sự ích kỉ trong anh.
Trước ngày sinh nhật tuổi 30 của anh, anh dẫn cô người yêu đi chọn nhẫn cưới.
Nhìn những chiếc nhẫn sang trọng sau lớp tủ kính giăng đèn sáng lóa, anh lại chùn lòng.
Cô từng nói với anh rằng, cô không thích làm người yêu, cô chỉ thích làm vợ. Bởi, làm vợ thì có thể giữ chặt được anh hơn. Cô còn nói đùa, nếu muốn cưới được cô về, anh nhất định phải cầu hôn bằng một chiếc nhẫn thật đắt tiền.
***
Sinh nhật lần thứ 30, họ lại gặp nhau. Anh không muốn họ phải âm thầm gặp gỡ nhau như thế này nữa.
Anh quyết định sẽ cầu hôn cô, người con gái đã đợi anh, dõi theo anh suối 6 năm trời. Anh biết là anh yêu cô. Anh biết là cô cũng yêu anh. Anh không muốn bản thân phải hối hận.
"Minh à, anh biết là em sẽ rất bất ngờ... em có đồng ý làm vợ anh không?"
Cô bất ngờ nhìn anh, rồi lặng lẽ đặt bàn tay mình đặt lên mặt bàn, một chiếc nhẫn bạch kim lóe sáng ở ngón áp út.
Cả hai đều im lặng một hồi lâu.
Lẽ ra anh sẽ cảm thấy rất tức giận, cảm thấy bị mất mặt nhưng tất cả những gì trong anh giờ đây chỉ là sự xót xa. Sự đau khổ đã lớn hơn lòng kiêu hãnh.
" Anh biết không, em có thể rất yêu anh, có thể vì anh mà làm tất cả nhưng em sẽ không bao giờ làm vợ anh. Anh yêu bản thân mình hơn em, thì em cũng có quyền yêu bản thân em hơn anh. Chính những ngày sinh nhật của anh đã giúp em tìm ra được lối thoát. Em sẽ không để bản thân mình bị anh làm tổn thương nữa. Em có cuộc sống của em. Vì yêu anh mà em đã bỏ qua quá bao nhiêu điều tốt đẹp..."
Chúng ta có thể yêu một người rất sâu đậm, tưởng rằng yêu đến sông cạn núi mòn, nhưng tình yêu rốt cuộc cũng chỉ như trò chơi sổ xố. Nếu may mắn có thể nhận được tấm vé độc đắc, còn không, sẽ chỉ nhận được một tờ giấy vô giá trị, xem như bỏ tiền ra mà chẳng được gì. Điều quan trọng là: dám bỏ tiền ra thì phải dám chấp nhận mất tiền.
21:44 | Posted in Truyện, Truyện tình yêu | Read More »
Nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi
Bạn phải đi bao lâu để gặp được người dành cho mình? Và phải đến bao nhiêu trái tim nữa, để biết đó có phải là một nửa của mình hay không?
Mấy hôm trước tạt qua Giang Văn Minh, tình cờ tôi có đi ngang qua một showroom đàn piano các loại. Đôi mắt tôi như dán chặt vào chiếc Grand piano màu trắng trang trọng giữa khán phòng. Màu gỗ mun nâu sẫm của sàn nhà, chiếc đèn pha lê tinh xảo treo phía trên tiệp vào cái màu trắng tinh khiết của chiếc đàn tạo nên một bức tranh đẹp hoàn hảo. Tôi lặng đi. Cái màu trắng đến nhức mắt đó, những phím đàn đó… Gần mà xa lắm… Tôi nhớ một người không nhớ đến tôi. Biết đâu người đó cũng chưa bao giờ tồn tại. Tôi cười thầm cho cái sự ngốc nghếch của mình. Buổi chiều trôi nhanh.
Bỗng dưng, tôi nhớ đến cuốn sách có nhan đề "Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi". Không biết trong đó nói những gì, nhưng nếu bạn đọc cái nhan đề này trong khi đang nghe bản Forever của Stratovarius – bài hát gắn liền với mối tình đầu của mình thì bạn sẽ hiểu. Cảm xúc hòa lộn. Tôi cũng muốn tiếp tục yêu, muốn xúc cảm lại hướng về một kẻ-xa-lạ nào đó. Nhưng khó quá. Có thể người ấy chưa tới, có thể tới rồi mà tôi lại để quên thì sao? Tôi không giỏi níu giữ, tôi chỉ biết làm theo những gì trái tim tôi chỉ thôi...
Và trái tim tôi có thời đã gạt phăng lý trí một cách đắng đót rằng. "Yêu, và làm những gì có thể. Để giữ? Một phần thôi. Hơn cả. Là để hết mình cho tình yêu và không hối hận với tình yêu đó”. Tôi không chỉ ngốc nghếch mà đôi khi còn rất bướng bỉnh nữa. Một cô gái 20 tuổi, có đủ ngang bướng và bản lĩnh, nhưng cũng không thiếu sự nhạy cảm và mỏng manh.
Bỗng dưng ngực trái tôi đau nhói. Tôi lại trở về với yếu mềm của màn đêm rồi. Có cô gái nào mạnh mẽ thực sự đâu, có chăng cũng chỉ là giả vờ mạnh mẽ mà thôi. Nếu bạn thấy nước mắt vẫn chảy dài trên gương mặt tôi, đừng lo lắng, mà hãy vui cho tôi. Chẳng phải ai cũng thế sao, hạnh phúc có khi chính là lúc bạn biết khóc đấy!
Chàng trai thứ 1.
Kí ức về những giọt đàn piano mỏng tang của màn đêm…
Tôi quen Trà qua một cậu bạn, chị ấy ở cách nơi tôi đang sống cả ngàn cây số. Chị ấy xinh đẹp, dịu dàng, và vô cùng tinh tế về nghệ thuật. Giọng nói miền Nam ngọt ngào có chút gì yếu ớt của chị có thể khiến tất cả chàng trai ở gần chị rung động. Một lượt xoay người điêu luyện trong vũ điệu bale, một khúc violin da diết bằng cây vĩ cầm màu hạt dẻ, một cú đảo phách bất ngờ trong bản dương cầm trong như suối… chị ấy gần như có thể làm hoàn hảo tất cả. Và chị ấy, chính là người anh yêu. Là người Hoàng yêu, chứ không phải là người yêu Hoàng.
Thật không may, Trà mắc một căn bệnh về máu quái ác. Căn bệnh phải lọc máu hàng tuần, mà nôn ra máu và ngất xỉu chỉ là những biểu hiện rất nhỏ… Trà đã có người yêu, nhưng anh ấy lại ở xa. Cái thiệt thòi nhất của việc yêu xa, chắc có lẽ là không thể được ở bên cạnh người mình yêu thương trong lúc họ đau đớn nhất. Và Hoàng, người đã cùng lớn lên với chị từ nhỏ, đã đảm nhiệm việc đó, bằng chính tình yêu nhen nhóm lâu nay của mình.
Tôi biết anh tình cờ lắm. Hôm đấy, tôi nhận được một tin nhắn lạ từ số máy của Trà:
- Chào em, Rosie.
- Anh là ai?
- Anh là bạn của Trà. Chị ấy đang ngủ, sau khi tiêm thuốc. Chúng ta nói chuyện với nhau được không?
Câu chuyện bắt đầu như thế đấy. Từ đó, chúng tôi tiếp tục nói chuyện với nhau, bằng số điện thoại của Trà, sau mỗi lần chị ấy ngủ hoặc bị ngất, hoặc quá mệt vì hóa chất điều trị. Những câu chuyện chỉ xoay quanh Trà, xoay quanh bệnh tật hay về tình yêu ở xa của chị ấy. Cũng không ít lần, Hoàng nói về tình cảm của mình cho Trà. Anh nói chân thật, nói không ngại ngần dù anh và tôi không quen biết và cùng không lấy gì làm thân thiết.
Anh nói đó là tình yêu duy nhất và cuối cùng của anh, rằng Trà là một người con gái đặc biệt, rằng mái tóc chị ấy thơm mùi oải hương ra sao, rằng bàn tay chị ấy mềm như thế nào… Rồi Trà thích ngồi bên cửa sổ u buồn nhìn mưa rơi, hay cô ấy có thói quen ghi lại mọi thứ trong một cuốn sổ, rồi những chàng trai xung quanh cô ấy đang tìm cách lấy lòng cô ấy ra sao… Anh nói hết với tôi như đang tự viết một cuốn tự truyện về tình yêu đơn phương của mình, hay như đang tìm kiếm một chút đồng cảm nào đó từ một kẻ xa lạ - là tôi?
Anh gọi tôi là Rosie – hoa hồng. Tôi thắc vì sao anh lại gọi tôi như thế. Anh bảo tôi như một đóa hoa hồng đầy sức sống đang vươn mình lên trong sương mai. Rằng tôi giống Trà của ngày xưa – những ngày Trà còn chưa mắc bệnh, chị ấy cũng lạc quan, cũng yêu đời, cũng thích đùa nghịch như tôi vậy. Vẫn tiếp tục là câu chuyện liên quan tới Trà. Chắc các bạn sẽ nghĩ tôi thật ngốc nghếch khi lại trò chuyện với một người không quen biết, hơn nữa lại luôn nghe họ tâm sự về tình yêu của mình mà không quan tâm quá nhiều đến việc bạn đang nghĩ gì hay đang cảm thấy ra sao.
Nhưng thật lạ là, tôi chưa bao giờ thắc mắc về điều đó. Tôi thoải mái lắng nghe anh, nói chuyện với anh, an ủi anh, chia sẻ với anh một nỗi niềm mà mình chưa bao giờ trải qua. Và lạ lùng hơn nữa, trò chuyện với anh đã trở thành thói quen của tôi hàng ngày từ lúc nào mà tôi cũng không còn biết nữa.
- Có khi nào anh nên ngừng yêu Trà, và cố ép mình yêu một người con gái khác không em? Trà không yêu anh, anh biết. Nhưng sao cô ấy không để mắt tới người con trai sẵn sàng hi sinh vì cô ấy thật nhiều thứ, mà luôn dành nước mắt để khóc, để buồn cho chàng trai vô tâm đang ở rất xa đấy hả em?
Tôi thường không trả lời những tin nhắn như thế, vì tôi chẳng biết nói gì để xoa dịu nỗi đau đó trong anh. Cảm giác nhìn người mình yêu đau khổ vì một người khác, chắc chắn sẽ rất buồn mà. Nhưng anh vẫn yêu Trà mãi thế…
Trà bảo Hoàng đẹp trai, giỏi giang, thành đạt và anh chơi piano rất cừ. Nhưng Trà không yêu anh, không thể yêu anh dù đã cố thử. Với Trà, Hoàng quan trọng, gắn bó như chính dòng máu đang chảy trong người mình vậy. Và anh mãi là một người anh trai của cô. “Nhìn anh ấy ngồi đàn bên chiếc Grand piano trắng trông tuyệt như một hoàng tử”. Tôi vẫn nhớ như in lời Trà nói. Và thế là, tôi mặc nhiên gắn anh với hình ảnh của cây đàn piano đầy sang trọng kia. Một hoàng tử biết chơi piano, và một tình yêu chân thành, tha thiết… với tôi thế là quá đủ.
Trà cho tôi xem một vài bức ảnh của anh và tôi đã ngỡ ngàng. Anh đẹp như một chàng bạch mã hoàng tử mà tôi vẫn hay tưởng tượng. Những nét trên khuôn mặt anh cứ như được tạc ra từ một bức tượng mĩ nam nào đó vậy. Rồi Trà kể về gia cảnh nhà anh, về những thành tích của anh. Tôi chỉ biết trầm trồ và thán phục. Với tôi, anh thật hoàn hảo.
- Nếu lúc anh trở về, Trà không còn cạnh anh nữa. Anh sẽ tìm em, dù chuyện gì xảy ra, dù em có ở đâu đi nữa.
Anh đã nói với tôi như thế, khi tôi hỏi về sức khỏe hiện tại của Trà. Dù tôi còn chưa một lần được nghe thấy giọng nói của anh nhưng tôi mỉm cười và tin rằng có ngày nào đấy anh sẽ tìm đến tôi. Chẳng phải, mọi người vẫn mong ước “giá đâu đó có người đợi tôi” đấy sao?
Tôi có một người hứa sẽ đi tìm mình, dù huyễn hoặc, dù ảo tưởng nhưng tôi vẫn vui vì điều đó. Tôi không yêu Hoàng, cũng không thích anh, tình cảm của tôi có thể xem như là một thứ xúc cảm đặc biệt khó định nghĩa… Có thể chia sẻ mọi thứ, có thể tâm sự mọi điều, có thể yên lặng lắng nghe nhau, có thể chạm vào những ngõ ngách sâu nhất trong lòng nhau… Nhưng tuyệt nhiên, không làm tổn thương nhau, và không làm đau nhau…
Có một tối, Hoàng gửi cho tôi một khúc piano mà chơi, bản nhạc cover lại bài hát “Because I’m stupid”. Anh nói đây là đoạn nhạc anh chơi cho Trà, tâm trạng anh cũng như cái tên của bài hát vậy. Những ngón tay lướt nhanh trên từng phím đàn màu trắng, từng giọt nhạc trong như nước đọng lại cho tôi một cảm xúc khó tả. Tôi vẫn hạnh phúc, dù đó chẳng phải khúc nhạc được chơi cho riêng mình. Rồi anh đề nghị chơi tặng tôi một bản đàn. “Kiss the rain” – tôi gần như ngay lập tức trả lời như thế. Đó là bản nhạc không lời tôi thích nhất. Và anh đã đàn khúc nhạc ấy. Thật tình cờ làm sao, đêm ấy trời có mưa… Tôi nghe như mưa ướt cả lòng mình vậy. Tôi khóc, nhưng giọt nước mắt vô cớ lăn dài trên má.
Bẵng đi một thời gian, tôi bận rộn với học hành thi cử. Nhưng tin nhắn thưa thớt dần, những cuộc trò chuyện bớt lại. Sau khi thoát khỏi vòng quanh mệt mỏi đầy áp lực đấy, tôi hỏi Trà về anh. Và Trà nói, Hoàng đã sang Anh rồi, “anh ấy đã bỏ mặc chị em mình rồi…”. Tôi không hỏi thêm gì nữa, có lẽ anh ấy đã lựa chọn đúng chăng? Không phải là chạy trốn tình yêu, mà là học cách để yêu một ai đó ở một nơi khác, một khoảng cách đủ xa để nhung nhớ từng ngày, để quặn lòng từng cơn vì một giọng nói, một gương mặt; nhưng cũng đủ gần để quan tâm, để sẻ chia với người ta yêu mà không phải nhìn thấy nước mắt người đó rơi nữa, những giọt nước mắt không dành cho chính mình… Có một hôm Trà nhắn, “Hoàng có gọi về, và bảo là nhớ em đấy…”
Tôi vẫn nhớ về anh, như nhớ về một hoàng tử tôi từng đọc trong một câu chuyện cổ tích nào đấy. Và hoàng tử đó, biết chơi piano. Nhiều đêm nhớ lại, tôi tự hỏi mình liệu anh có tồn tại hay không… Những lời anh nói có đúng là sự thật… Trên đời này, tồn tại một chàng hoàng tử như anh thật chứ? Tôi vẫn nhớ về anh ấy, như một thói quen, như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường này vậy. Thật khó để cắt nghĩa cảm xúc trong tôi. Cứ gọi anh là Hoàng tử piano vậy… Dù sao thì, cổ tích sẽ tồn tại, nếu bạn tin.
Một chàng trai nói sẽ tìm bạn dù bạn ở bất cứ đâu. Bạn sẽ làm gì nếu những gì bạn biết về anh ấy chỉ là vài tấm ảnh, một khúc nhạc, những sms rời rạc và đôi khi đứt quãng vì anh ấy phải chăm sóc cho người con gái anh ấy yêu? Liệu bạn có nhớ anh ấy như tôi đã từng nhớ? Và liệu tôi có đang bị ảo ảnh hay không, về một chàng trai hoàn hảo như thế?
Nhưng tất cả sẽ chẳng quan trọng nữa, khi bạn hiểu được những thứ mơ hồ cũng có thể mang lại những điều rất thật. Mấy ai đủ kiên nhẫn để yêu một người con gái suốt từng ấy năm, từ những ngày còn dắt tay nhau chơi trốn tìm trên bãi bồi vàng đầy nắng, đến những ngày cô bé đem lòng yêu tha thiết một chàng trai học thiết kế ở xa… mà không được một lời đáp trả. Mấy ai tự mình lau nước mắt cho một người con gái hằng đêm, lắng nghe tâm sự của cô ấy về mối tình của mình, rồi nghe cô ấy nói “em nhớ anh” trong mộng mị dù biết chắc câu nói ấy không dành cho mình… Mấy ai đủ mạnh mẽ để chứng kiến người con gái mình yêu mệt mỏi dần vì bệnh tật, dùng rượu để tự hủy hoại và làm đau bản thân mình… Mấy ai sẵn sàng đưa tay mình cho y tá bảo rằng “máu tôi, cứ lấy cho cô ấy, bao nhiêu cũng được”… Có mấy ai…
Dù sao thì, cổ tích sẽ tồn tại, nếu bạn tin… Đó là lý do, tôi nhớ anh khi nhìn thấy chiếc piano trắng ấy. Và vẫn nhớ, cho đến bây giờ.
Chàng trai thứ 2.
“Would you wait for me forever?”
“Em vẫn chờ anh đấy mà anh có về đâu? Sao cứ ghé môi để nói một điều không thể, mãi mãi là bao xa hả anh?”
- Nếu đã quá mệt vì phải bên cạnh em, thì em cho phép anh rời xa em rồi đấy!
Tôi đã kết thúc mối tình đầu của mình như thế, một cách thẳng thắn và mạnh mẽ nhất có thể. Sau 3 tháng yêu nhau, anh nói với tôi rằng lời yêu tôi chỉ là một sự ngộ nhận quá xa của tình bạn. Và anh không yêu tôi. Người bắt đầu mối tình ngộ nhận này là anh, và người kết thúc chính là tôi dù tôi biết bản thân mình yêu anh nhiều lắm. Tôi đã mơ hồ nhìn ra cái sự ngộ nhận đó sau một quãng thời gian bên cạnh anh. Hoàng – người yêu “ngộ nhận” của tôi đã hát cho tôi nghe bài hát Forever của Stratovarius vào cái ngày anh ấy nói yêu tôi. Và tôi đồng ý.
Chúng tôi học chung trường cấp 3, và tôi đã để ý anh từ khá lâu rồi. Nhà chúng tôi ở gần nhau, anh và tôi vẫn thường xuyên về chung đường. Bố mẹ hai bên đều biết nhau và bạn bè cũng thường xuyên gán ghép chúng tôi với nhau, nên khi họ biết chúng tôi trở thành người yêu của nhau, họ cũng không mấy ngạc nhiên.
Những ngày đầu, anh cưng chiều tôi lắm. Trái tim cô gái 17 tuổi lần đầu tiên biết yêu và được yêu gần như tan chảy trong những lời nói ngọt ngào, tình tứ; những món quà bất ngờ mà bất cứ đứa con gái nào cũng thích; những cái nắm tay mỗi lần hò hẹn, những cái tựa đầu vào nhau, những cái ôm từ đằng sau thật chặt… Tôi hạnh phúc và hãnh diện về tình yêu đó, như một lẽ thường tình. Nhưng rồi, kết quả của một sự ngộ nhận, của một sai lầm chắc hẳn sẽ khiến ai đó rất buồn.
Những lần lỡ hẹn nhiều thêm, những lần giận dỗi mà tôi phải tự làm hòa dù tôi có lỗi gì đâu cơ chứ, những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn vắng hẳn. Và tôi đã nhận ra, có cái gì đó đang khác, ít nhất là khác với tình yêu của bạn bè tôi.
- Mình chia tay đi!
Tôi đã nói thế trong một lần giận dỗi, như những đứa con gái khác vẫn thường làm mỗi khi dỗi người yêu. Và khi đó tôi vô tình quên mất rằng, người yêu tôi chỉ xem tôi là “một tình bạn đi xa”.
- Nếu em đã nói thế, anh đồng ý!
Và chúng tôi chia tay, trở lại làm bạn bình thường như thể chưa bao giờ nhận nhau là người yêu. Và người bị chia tay – là anh – đã không hề níu kéo. Thế nên, người yêu anh tha thiết – là tôi – phải học cách níu giữ lại những gì mình thương yêu, dù gì đi nữa. Người nói chia tay là tôi, và người níu kéo cũng lại là tôi. Tôi tìm cách níu lấy anh, bằng tất cả mọi thứ, nhưng không thể.
Và trái tim tôi có thời đã gạt phăng lý trí một cách đắng đót rằng. "Yêu, và làm những gì có thể. Để giữ? Một phần thôi. Hơn cả. Là để hết mình cho tình yêu và không hối hận với tình yêu đó”.
Hai từ “ngộ nhận” anh nói khiến tim tôi đau nhói. Chẳng lẽ những thứ đã qua chỉ là giả dối hay sao? Tôi đã thấy hạnh phúc gần đến thế cơ mà… Tôi suy sụp hoàn toàn như một kẻ thất tình vẫn thế. Mọi thứ xung quanh tôi đều trở nên vô nghĩa và nhạt nhòa kì lạ. Hình bóng anh quẩn quanh mãi trong tôi, từng câu nói, từng buổi hẹn hò đi chơi, từng cái nắm tay, từng cái ôm… tôi nhớ tất cả. Và tôi nhớ anh, đến vô cùng.
Thời gian trôi nhanh, đã 3 năm trôi qua rồi đấy. Có ai đó nói rằng “thời gian là liều thuốc tốt nhất để xoa dịu nỗi đau” và có lẽ nó đã đúng với tôi. Tôi thấy trái tim mình đã bớt đi nhiều những lần quặn thắt, nỗi đau khi kết thúc mối tình đầu cũng dần nhòa nhạt, nhưng có một điều tôi không thể phủ nhận, rằng tôi vẫn nhớ anh.
Hoàng – mối tình đầu của tôi. Dù đã có lúc anh gần với tôi đến thế, tình yêu tôi cảm nhận đã đủ đầy, đã gần đến thế… Nhưng anh cũng đã rời xa tôi đấy thôi.
- Would you wait for me forever? (Em sẽ đợi tôi mãi chứ?)
- Em vẫn đợi đấy, nhưng anh có về đâu…
Chẳng phải vô tình người ta vẫn nhắc đến bài hát Forever cùng với bộ phim Mối tình đầu… Có lẽ một phần nào đó trong tôi vẫn còn yêu anh ấy, và mong ngóng anh ấy quay lại. Nhưng lâu dần, tôi không còn biết chắc rằng nếu được trở lại, thì tình yêu có thể nguyên vẹn được nữa hay không?
Chàng trai thứ 3
Em xin lỗi vì đã mượn anh để quên anh ấy…
Hà Nội chào đón tân sinh viên xa nhà không được niềm nở. Khói bụi, tắc đường, giá cả leo thang, môi trường mới, bạn bè mới, cách học mới… tôi gần như phát chán! Tôi thường thu mình vào một góc và ngại tiếp xúc với mọi người. Cũng có một vài chàng trai muốn tiếp cận tôi, nhưng phản ứng gần như duy nhất của tôi là lảng tránh. Càng nghe nhiều, biết nhiều về tình yêu của những người xung quanh, tôi càng thấy tình yêu với mình thật nhạt. Và đáng buồn hơn nữa, tôi chẳng còn tin vào con trai… Trừ anh!
Tôi biết anh vì chúng tôi cùng tham gia một Hội đồng hương trong trường Đại học. Tôi vẫn xem anh như một người lãnh đạo trong nhóm, như một người anh tận tình chỉ bảo cho đàn em những điều chưa nắm rõ, anh là anh trai của chúng tôi. Anh tên Sơn. Một lần, anh mời tôi đi chơi và tôi đã đồng ý.
Đứng trên cầu Long Biên, gió mùa đông thổi mạnh, cái lạnh của miền Bắc khiến tôi run lên. Anh nhanh chóng tháo chiếc khăn anh đang mang rồi quấn quanh cổ tôi. Tôi nhìn anh ngơ ngác mà không biết phải nói gì. Buổi tối ấy trôi thật lâu.
Tôi tiếp tục cuộc sống sinh viên không mấy thú vị của mình với những guồng quay mỗi ngày vẫn đều đặn như thế. Anh vẫn thường quyên nhắn tin trò chuyện và hỏi thăm tôi. Tôi vẫn hồn nhiên đáp lại những tin nhắn ấy một cách thoải mái và vui vẻ. Anh cũng hay đưa tôi đi đây đi đó để biết thêm nhiều thứ về Hà Nội. Có một lần anh và tôi đang đi bộ dọc Bờ hồ, anh nắm lấy tay tôi và cả hai cùng bước đi bên nhau như những đôi tình nhân khác. Tôi không bất ngờ vì đó không phải lần đầu anh nắm lấy tay tôi. Và trái tim tôi không run lên như những người con gái khác khi nắm tay một chàng trai, tôi chỉ thoáng nhớ về một điều gì đó xa xôi đã trôi tuột đi thôi. Thật lạ là tôi chưa bao giờ thấy khó chịu khi anh chủ động nắm lấy tay mình như thế. Tôi chỉ nhớ rằng, bàn tay tôi luôn duỗi thẳng và chưa bao giờ đan thật chặt vào ngón tay anh…
Tôi đã không còn liên lạc với Hoàng – người yêu cũ của tôi nữa. Gần đây, bạn tôi có nói anh ấy đã có người yêu mới. Tôi chỉ cười, chẳng phải đó là một điều bình thường hay sao. Anh ấy đâu còn là của tôi nữa? À không, đã bao giờ anh là của tôi đâu… Trà vẫn nhắn tin bảo Hoàng nói nhớ em đấy. Hoàng tử biết chơi piano, hình như em cũng nhớ anh như thế…
Sơn vẫn đưa tôi đi chơi như mọi khi, nhưng cái lần này thật khác… Anh đưa tôi đến một quán cà phê có phong cách trang trí khá lạ. Tôi thích thú với cái quán này, những hình vẽ kì quái, những dây bóng đèn sáng tối đầy bí ẩn. Quán khá vắng, tôi chọn một bàn gần cửa sổ, nơi khuất sau một bức tượng giả của ca sĩ nhạc Rock nổi tiếng nào đó. Anh gọi đồ uống và ngồi xuống cạnh tôi. Chúng tôi trò chuyện một về một vài thứ xung quanh mình, rồi lại yên lặng, những khoảng lặng nặng nề… Anh nhìn vào mắt tôi, và tôi thấy ngại về điều đó. Tôi cố tình nhìn đi hướng khác, nhưng bàn tay anh đặt sau gáy tôi đã xoay đầu tôi lại. Anh hôn tôi. Trái tim mình đứng sững. Tôi không biết có nên gọi nó là một nụ hôn hay không, chỉ biết rằng môi anh đã chạm vào môi tôi, và tôi chạy ra khỏi quán đấy gần như ngay sau đó…
Tôi không trả lời một cuộc gọi hay một sms nào từ Sơn sau ngày đó. Tôi đưa anh vào danh sách đen và xóa bỏ hết mọi thứ liên quan đến anh. Đến bây giờ tôi mới biết, anh đã yêu tôi, và có thể là anh nghĩ tôi cũng có tình cảm như thế. Tôi cũng đã thắc mắc về mình rất nhiều, về những xúc cảm, những hành động khi ở cạnh anh. Mọi thứ không rõ ràng như một tình yêu vẫn thế, cũng không giản đơn như một tình bạn vốn có. Tôi chỉ nhớ rằng cái giây phút môi anh chạm vào môi tôi ấy, gương mặt Hoàng đã xuất hiện trong tâm trí tôi. Và tôi bỏ chạy. Đó là cái sự bỏ rơi một người yêu tôi hay là cái sự trốn chạy quá khứ của chính mình? Tôi không rõ. Tôi cũng không còn gặp Sơn nữa. Đúng hơn là, anh ấy không còn tìm đến tôi…
Tôi cũng muốn tiếp tục yêu, muốn xúc cảm lại hướng về một kẻ-xa-lạ nào đó. Nhưng khó quá. Có thể người ấy chưa tới, có thể tới rồi mà tôi lại để quên thì sao?
Ba chàng trai xuất hiện trong cuộc đời tôi, họ đến lặng lẽ và ra đi cũng nhẹ nhàng như thế. Là họ rời bỏ tôi, hay chính tôi là kẻ đã không chịu thừa nhận sự xuất hiện đó. Người cần tôi, tôi đã không níu giữ… Người muốn rời xa tôi, tôi lại tìm cách để người ấy quay về… Trong tôi bây giờ vẫn còn những mảng kí ức loang lổ của những ngày đã qua. Tôi vẫn nhớ những người đã đi qua cuộc đời tôi, như một thói quen, như một lần tự mình nhìn về quá khứ…
Có lẽ cuộc đời là thế, những lần đến và đi… Bạn phải đi bao lâu để gặp được người dành cho mình? Và phải đến bao nhiêu trái tim nữa, để biết đó có phải là một nửa của mình hay không? Hãy tự tìm câu trả lời cho chính bản thân mình…
06:04 | Posted in Truyện, Truyện tình yêu | Read More »
Kiếp sau em chờ anh ở đâu?
Mùa đông năm ấy thật lạnh, tuyết rơi nhiều khiến mặt đất biến thành một sân trượt tuyết trơn láng. Anh rùng mình khẽ xoa đôi bàn tay lạnh cóng kiên nhẫn ngồi đợi cô đến.
Nơi anh và cô thường hò hẹn là một công viên nhỏ đối diện nhà cô. Anh đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ vẽ những vòng tròn trên nền tuyết cứng.
Trong mỗi vòng tròn đó anh đều viết một chứ "yêu" và tất cả chữ yêu đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt tác của mình như quên cả thời gian... Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh.
Anh luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một người công nhân không thể xứng đáng với cô, sinh viên của một trường đại học. Tình yêu của họ xen lẫn với biết bao đau khổ dằn vặt khi gia đình cô ra sức ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh nhưng trái tim cô lại không thể. Cuối cùng không chịu được cô lao xuống cầu thang...
Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm chặt cô vào lòng: "Cuối cùng em cũng đã đến, anh đã sợ em không thể gặp anh!". Bàn tay anh khẽ vuốt mái tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói: "Hôm nay anh phải về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất nhớ em!"
"Ban ngày mẹ em đi làm anh có thể gọi điện cho em, em sẽ chờ điện thoại của anh, như vậy sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau vậy, sẽ không buồn nữa!". Cô nép mình bên vai anh thầm thì.
Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết trắng tên cô được viết bằng hàng trăm chữ yêu hợp lại, trái tim cô run lên vì xúc động, cô biết anh yêu cô rất nhiều.
Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi dặn dò: "Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa xuân anh sẽ mặc nó được chứ? Như vậy thì lúc nào cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa!".
Nói rồi anh rút ra trong túi một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô: "Đây là một ít tiền lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé! Cẩn thận đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ".
Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt lăn dài... Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói: "Anh hãy cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé!" Anh chưa kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô: "Giữ gìn sức khỏe em nhé! Anh nhớ em rất nhiều!". Cô gật đầu vẫy tay nhìn bóng anh khuất xa dần...
Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô. Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói: "Anh có phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi không? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm và không muốn gặp anh! Lần sau xin anh đừng bao giờ gọi điện đến nữa".
Anh đau đớn, lẳng lặng dập máy, nghĩ đến cô đang ốm, lòng anh thấp thỏm không yên. Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên.
Để bớt nhớ anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp: "Là em có phải không? Em sao rồi? Sao không nói gì? Em bị cảm đã đỡ chưa? Trả lời anh đi...Em!".
Cô không kịp nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức dập máy. Bà tức giận thẳng thừng nói với cô: "Nếu con còn ngang bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa!". Cô đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn...
Nhớ lời anh cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng khuây khoảm cô lại đến nơi anh và cô thường gặp nhau, nhìn những chữ "yêu" anh viết cho cô còn sót lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng.
Cô bước lên xe bus sang nhà người bạn thân tiếp tục công việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một tiếng "ầm" xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa sổ.
Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh: "Hai xe đâm nhau rồi", tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở cô thiếp đi không biết gì...
Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời gian của cô không còn nhiều nữa.
Đến nửa đêm ngày thứ tư cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà khản đặc: "Con gái! Con có điều gì muốn nói không? Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con..." Cô mấp máy môi nói được những tiếng đứt đoạn: "Áo..áo...len... mang cho con!".
Mẹ cô sực tỉnh tìm cái áo len cô vẫn ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng "Con...nhớ... anh ấy!".
Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay! Nghe thấy tên anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi... Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu...
Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm, khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô òa khóc.
Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp: "Anh đã quay trở lại rồi đây! Em đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi.." Cô mấp máy định nói điều gì mà không thành tiếng, khóe mắt cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp đi.
Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt, cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng: "Đừng khóc nữa...Kiếp sau...em sẽ chờ đợi anh!".
Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông nghẹn lại: "Cô ấy đi rồi! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy, đó đúng là một kỳ tích. Bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên phụ lòng cô ấy!"
Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại.
Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống ôm lấy cô gào lên tức tưởi: "Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?"
07:23 | Posted in Truyện, Truyện tình yêu | Read More »
Bẫy anh à? Bé còn non tay lắm!
"Thật, thề, nếu không tui chết trông hố phân không có chỗ chôn lun!" Mai Thy đáp chắc nịch, thậm chí còn không thèm nhìn tôi, vừa đáp vừa hôn hít tờ polime 20 ngàn mới cứng. Nó là thiên tài trong mạng lưới tin tức, biết tất tần tật mọi thứ trong trường này, và sẵn sàng bán tin đó cho bất kì ai, kể cả kẻ mình ghét nhất, miễn là có trông tay vài tờ 20 ngàn.
Tôi thu sách vào cặp, thận trọng nhét tờ giấy vào ví, vuốt tóc rồi xăm xăm bước đi.
Tốt nhất là nên cẩn thận, vì tôi đang thực hiện một vụ lừa đảo quy mô lớn.
Nhiệm vụ duy nhất của sever game này là: "Tán đổ hot boy của Trường chuyên cấp 3 Lê Hồng Phong"
Tôi khoác trên người chiếc áo phông mới tinh, màu vàng cam chói lọi, bên dưới mặc quần thể thao ngắn quá đầu gối, buộc tóc nhảy lên giường. Trên chiếc ra có hình Thám tử lừng danh Conan, tập tài liệu mà Thy thu thập được đang nằm chễm chệ. Những dòng chữ màu đen nổi lên trên nền giấy trắng:
Tên: Vũ Duy Minh
Tuổi: 17
Ngày sinh: 15/9/1994
Tôi nhếch mép cười, thận trọng viết tin nhắn:
- 2, chào anh
5ph sau có tin nhắn lại:
- 2, ai vậy?
- Là người muốn tán anh từ lâu lắm rồi, mãi mới có cơ hội
- Muốn tán anh à?
- Dạ, vậy ta làm ny nhá!
- Thôi đừng đùa, anh phải học đây, cưng cũng học đi.
Nói rồi, Minh tắt máy. Tôi hậm hực giở sách Sinh ra, lẩm bẩm:
- Đúng là hot boy có khác, khó nhằn đây
Tôi bắt đầu thử trò này từ cách đây hai tháng, chỉ là cho vui thôi, hoặc thỉnh thoảng có lừa lấy ít tiền. Không ham mê chút nào. Ở trường, tôi là một học sinh bình thường như bao học sinh khác, cũng nói xấu sau lưng thầy cô, ăn quà vặt trong lớp, thường xuyên đi photo phao và cực kỳ lười học. Ngoại hình bậc trung, mặt mũi tạm được, nhỏ nhỏ nhưng không thanh tú. Kém thể dục. Còn anh, là học sinh ưu tú, là chủ tịch Đoàn Thanh niên, đẹp trai, giỏi bóng đá. Chơi ở vị trí trung vệ.
Tôi muốn bẫy anh, thứ nhất là vì vui, hai là vì thiếu tiền và ba là vì ôm mộng tình giả thành thật.
***
Tôi đang ngủ gục trong giờ Văn thì có giấy chuyển lên:
- Giang ui, bồ định cưa anh Minh lớp 12 Toán hử? – Cái này là của My
- Ờ - Tôi hí hoáy viết lại
- Thế tí nữa mang sổ đầu bài lên phòng Đoàn đi, tui tạo điều kiện cho
- Bồ chủ yếu muốn mình làm khuôn vác thui. Sổ đầu bài, với cả đống bài dự thi UPU chứ gì. Cả bài bình luận sách nữa chứ.
Tôi ném mảnh giấy cho My, nhìn cô nàng đầy uất ức. Cô nàng lè lưỡi trêu lại, thì bị bà Mai già cô đơn lôi đứng lên:
- Huyền My, cho tôi biết sự khác biệt giữa nghệ thuật bài Vội vàng và Đông thôn vĩ dạ?
Nó hồn nhiên đáp:
- Thưa cô, một cái tên tiếng Việt, còn một cái là Hán Việt ạ!
Cô giáo thổ huyết, còn cả lớp đươc trận cười vỡ bụng.
Cuối giờ, tôi mang sổ đầu bài lên nộp cho anh Minh. Anh ngồi đó, sống mũi đeo cặp kính tri thức, nở nụ cười dịu ngọt:
- Chào em.
Mặt tôi đỏ rần:
- Dạ, chào anh.
- Anh nhớ người nộp sổ đàu bài lớp 10 Hoá là My cơ mà - Anh ngạc nhiên hỏi.
Tôi luống cuống:
- Dạ, My bị...cúm gà, nên không nộp được.
My nó mà biết thì giết chết tôi mất.
- Em lấy hộ anh quyển sách trên giá - Anh dịu dàng nói
- Dạ - Tôi đáp như mơ, gắng hết sức để với lấy quyển sách quá tầm tay.
Cả tủ sách suýt đổ ụp xuống.
Anh xông vào kéo tôi ra, hét lớn:
- Cẩn thận!
Chết tiệt, mặt tôi nó lại đỏ hết cả lên. Tôi luống cuống tạm biệt rồi chạy mất. Vì ngại quá, nên tôi quên mất mình đánh rơi một thứ rất quan trọng
Cái gì thì...
Từ từ rồi sẽ biết!
Tối hôm đó, tôi lại tiếp tục nghiệp tán zai. Lần này thời gian thích hợp hơn, là vào buổi tối khi đi ngủ. Tôi nhắn tin:
- Anh ngủchưa?
- Chưa, nhưng sắp
- Em biết một bí mật rất đáng yêu của anh
- Gì?
- Anh thích màu trắng, và thuộc cung Xử Nữ
...
- Sai
- Nếu anh không nhận là ny em, thì em sẽ tung hết ra
- Tuỳ, ngủ đi
Tôi để cái điện thoại lên đầu giường, giận dữ. Chỉ là tán chơi thôi mà, sao khó khăn thế nhỉ!!!!!
***
Hôm sau, tôi đi cổ vũ anh đá bóng. Lúc đầu trời hơi lạnh, nên ai cũng mặc áo khoác. Tôi ngồi ngay gần sân, cạnh My và Mai Thy. Nhìn anh trán đầy mồ hôi, tôi thấy lạ lạ.
Khoảng 8h, hết hiệp 1, đội trường tôi đạt tỉ số 2 – 0. Trời nóng hừng hực, nhưng không có chỗ để đồ. Khán đài nhiều con gái thế, vậy mà anh chỉ đúng tôi, và bảo:
- Cầm áo khoác cho anh nhé!
Tôi sướng như mở cờ trong bụng, đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu. Áo anh thật to, chiếc áo màu xanh xám, toả ra mùi thơn thật kì lạ, vừa nóng bỏng, vừa lành lạnh như lô hội, bạc hà. Tôi ngủ lúc nào không hay.
Lúc tôi dậy thì trận đấu đã kết thúc. Đội trường tôi thắng áp đảo 5 – 0. Tôi đang định vui mừng thì lập tức nhận ngay ra vấn đề.
Tôi nằm lăn trên chiếc áo của anh, tóc tai bù xù, mắt nổ mắt xẹt. Chiếc áo được vò và cuốn chặt, còn có nước dãi trắng trắng do tôi lúc nãy ngủ gật chảy ra. Tôi ngượng chín cả mặt, ước cho mặt đất nứt ra, hoặc bầy nhầy thành cát lún cũng được, để tôi chìm xuống không còn vết tích. Anh ngửa mặt lên trời, cười rạng rỡ như ánh nắng, nói với tôi:
- Ha ha, cô bé thật thú vị!
Tối hôm đó, anh gửi cho tôi tin nhắn:
"Trên trời triệu triệu vì sao
Hỏi rằng sao tỏ vì sao yêu người?
Trên đời triệu triệu con người
Hỏi đời sao chỉ mình người tại sao?"
Đọc xong, tôi mừng húm, nhắn lại:
- Anh đồng ý à, còn tỏ tình nữa!
- Không phải tỏ tình, chỉ là bài thơ thôi.
- Vậy khi nào tỏ tình?
- Ngày mai, lên thư viện, mở quyển Đồi gió hú, có thư tình đấy.
- Lãng mạn khiếp.
- Chuyện, anh cung Xử Nữ mà.
Tôi bồn chồn không yên, chỉ mong đến ngày mai.
Hôm sau, giờ ra chơi, tôi chạy ngay xuống thư viện. Có tin nhắn:
- Em đến thư viện chưa?
- Rồi ạ.
- Tủ 2B, cuốn Đồi gió hú.
Tôi hấp tấp chạy sang dãy bên phải, nhấc cuốn Đồi gió hú ra. Cuốn Trăm năm cô đơn, ngay bên cạnh, cũng bị ai đó ở phía bên kia của tủ nhấc ra.
- Anh thích em – Có tin nhắn đến.
Tôi nhếch mép cười đầy mãn nguyện:
- Chúc mừng anh đã sập bẫy, hoàng tử đẹp trai.
- Rất vui vì người bẫy là em, Đinh Giang ạ.
Tôi ngẩng đầu lên, ngạc nhiên vì sao anh biết được. Phía bên kia của tủ sách, Minh nhìn tôi chăm chú qua cái khe của hai cuốn tiểu thuyết rỗng, tay cầm quyển sổ màu hồng quen quen.
À, sổ của tôi, bìa ghi tên, trang đầu tiên ghi Vũ Duy Minh, khoanh hình trái tim, dưới dính tờ giấy in hoa màu tím, mũi tên suy ra: Nhất định phải tán đổ.!!!!!
Anh dịu dàng nhìn tôi, hỏi:
- Làm bạn gái anh nhé!
Tôi thẽ thọt đáp:
- Dạ!
Và các bạn biết, người bán thông tin quý giá về tôi cho anh là ai không? Ba tờ 20 ngàn, chán đời cái con bé Mai Thy phản bạn ấy.
Khi câu truyện này kết thúc
Cũng là lúc câu truyện khác bắt đầu
Chắc sẽ toàn là chuyện vui
Mà không, chắc chắn đấy!
08:23 | Posted in Truyện, Truyện tình yêu | Read More »
Nếu một ngày, tớ lỡ yêu cậu thì sao, người bạn thân của tớ?
Nếu lỡ một ngày, tớ thích cậu thật thì sao, bạn thân? Chúng ta liệu có còn có thể hồn nhiên đùa nghịch với nhau như những ngày ấy?
Những tin nhắn, những cuộc điện thoại, những cuộc nói chuyện thâu đêm, cậu vẫn muốn là người bắt đầu chúng chứ?
Liệu cậu có muốn đẩy tớ ra thật xa vì những ngại ngùng của một thứ tình cảm khó nói?
Cậu có bỏ mặc tớ đứng giữa cơn mưa một mình khi với cậu, đưa ô cho tớ nghĩa là trao cho tớ một tia hi vọng rất đỗi mong manh?

Những niềm vui, những nỗi buồn của tớ, cậu có còn kiên nhẫn ở bên để an ủi, để sớt chia như những ngày đã cũ?
Rồi tình cảm của tớ sẽ là vật cản, sẽ là một gánh nặng tinh thần lớn lao cho mối quan hệ của chúng ta…
Đó mới chỉ là thích thôi và nếu như, mọi chuyện xa hơn một chút… Có một ngày tớ không thích cậu nữa, mà lại yêu cậu thì sao? Đã bao giờ cậu nghĩ rằng sẽ có một ngày tớ bước đến và trao cho cậu cả con tim của tớ không?
Sẽ không còn …
Sẽ không là thích nữa, mà sẽ là yêu…
Sẽ không là bạn nữa, mà sẽ là người yêu…
Sẽ không là một thứ cảm xúc nhất thời, là chút tình cảm thoáng qua…
Sẽ không như cơn say nắng đầu đời chóng đến rồi chóng đi như thế…
Sẽ không dễ dàng từ bỏ như trước nữa…
Sẽ không bền vững như tình bạn bấy lâu nay của chúng ta…
Bạn thân!
Nếu một ngày thay những thơ ngây, hồn nhiên kia bằng những thẹn thùng của buổi hẹn hò đầu tiên trong vạt nắng…
Thay những vô tư kia bằng mong ngóng, bằng nhớ thương cho mỗi lần gặp mặt…
Thay những an ủi, sớt chia kia bằng những cái nắm tay, những cái ôm đượm nồng hơn tình bạn vốn dĩ…
Cậu có muốn chấp nhận hay không?
Bạn thân!
Nếu một ngày thay những chiều bên nhau lang thang bằng một nụ hôn thật ngọt khi cuối chiều nắng tắt…
Thay sự vĩnh cửu của tình bạn bằng một thứ tình cảm mơ hồ về hai từ “mãi mãi”…
Thay sự an tâm khi luôn có nhau ở bên bằng lo sợ chuỗi ngày an yên này sẽ rồi kết thúc…
Cậu có muốn chấp nhận hay không?
Nếu như có một ngày, tớ muốn đến với cậu nhẹ nhàng như bầu trời tìm đến những cơn mưa rào sau một mùa hè khô cạn, như cách nắng tìm về mưa để thành dải cầu vồng bảy sắc, như làn gió trời mơn man khẽ ru những đám mây…
Có một ngày, tớ muốn bên cậu với tư cách là người yêu… Được hãnh diện nói với mọi người xung quanh rằng cậu là của tớ…
Có được hay không?
Nhưng…
Cái mãi mãi của tình yêu dường như chưa bao giờ có được…
Tớ chỉ sợ …
Tớ chỉ sợ một ngày, mây của trời sẽ bị gió đưa đi mất, bảy sắc cầu vồng cũng sẽ chẳng còn nữa khi mà nắng không muốn quyện vào mưa…
Tớ chỉ sợ một ngày tình yêu trong tớ chợt bỏ đi, mình rồi sẽ xa nhau và trở thành xa lạ… Tình yêu biến mất, rồi tình bạn xa khuất… Chúng ta sẽ được khi khi cứ cố để bên nhau…?
Bạn thân!
Nếu yêu cậu là mãi mãi mất cậu, tớ đành lòng vứt bỏ tình yêu ấy đi mình có thể ở cạnh nhau, mãi mãi…
19:46 | Posted in Truyện, Truyện tình yêu | Read More »
Chưa bao giờ kết thúc!
Em cũng bình thản đi bên tôi suốt khoảng thời gian hai năm ấy như một người bạn, một người em, một người tri kỉ. Tôi cũng chưa hề nghe em nói về những lăn tăn của mình. Chúng tôi vẫn phấn đấu và cạnh tranh với nhau, dù là trong suy nghĩ, xem ai sẽ hơn ai.

Người ta hay nói "tình yêu học trò". Tôi không thích dùng từ "yêu" mà chỉ là "thích", là "cảm mến", là "xao động" vì số phận cho những đôi giữ trọn vẹn tình cảm đó lâu bền theo năm tháng, cao đẳng rồi đại học, đi làm rồi lấy nhau ít lắm. Và cái ngày đó, tôi khẳng định với mình và với em trong những dòng nhật kí của tôi là...không hề.
Ngày 19 tháng tư, năm 2006, tôi gặp em trong một chiều gió mạnh. Thư viện trường lúc bốn giờ ít người lắm! Tôi đến cô thủ thư để trả cuốn sách toán và ba cuốn truyện Nguyễn Nhật Ánh. Nhưng trước mặt tôi không phải cô, mà là em đang một tay chống cằm, một tay còn cầm bút trên cuốn vở ghi chi chit những câu danh ngôn. Cái cách ngủ gục thường thấy khi thầy cô giảng bài thế nào là em y chang thế.
Có lẽ, ngày gió làm em buồn ngủ. Nhưng lại làm xao động... cái không khí quanh tôi. Không đánh thức em, tôi ngồi một góc gần đó, đọc lại vài đoạn trong "Còn chút gì để nhớ" của Nguyễn Nhật Ánh. Lâu lâu lại quay sang em. Tóc thắt bím, nhưng chắc ngắn quá nên rơi vài lọn tóc. Ngón tay lem mực, mà giờ này ai còn xài bút mực nữa chứ? Đôi lông mày em chau lại. Chắc là hồn đang bay đi đâu rồi. Cái mũi không cao lắm, nhưng hài hòa với gương mặt. Hai chân đang chéo lại.
Nhìn em quen quá! Em tỉnh ngủ vì một cái gục đầu khá mạnh. Chắc là bối rối lắm khi thấy tôi đang tròn mắt nhìn em. Và khoảnh khắc ấy thật đẹp! Cơn gió ngoài kia dường như thổi mạnh hơn.
Em nhỏ hơn tôi một lớp. Tôi tầng trên, em tầng dưới. Giờ ra chơi nào tôi cũng đứng ở lang can rồi nhìn xuống trước khi đi đá cầu cùng đám bạn. Em hay nhìn về cây bàng đang trổ bông li ti, cầm quyển sách lẩm nhẩm. Em hay xoắn tóc trong ngón tay. Chúng tôi thường gặp nhau vào cái giờ thư viện ít người ấy, hai lần một tuần. Em đưa cả đống bài tập em nghĩ nát óc không ra. Tôi hỏi em cách làm thế nào để viết thật nhanh và mượn cuốn dẫn chứng em viết ngày hôm ấy để học thi tốt nghiệp. Tôi đã từng hỏi:
- Em có tin vào tình cảm học trò không?
- Cái đó còn tùy anh có muốn nắm giữ nó hay không
Em đã để một câu trả lời mở cho tôi. Mà cũng đúng! Cứ đi đi, rồi sẽ đến. Chỉ cần hiểu nó không bền vững, đến khi không giữ được thì buông tay. Hóa ra, tôi chỉ sợ tổn thương mình, và mất thời gian của em.
15 tháng bảy, năm 2007, thế là em đã thi đại học xong. Tôi vẫn chưa có câu trả lời nào để khẳng định niềm tin vào tình yêu tuổi học trò. Em cũng bình thản đi bên tôi suốt khoảng thời gian hai năm ấy như một người bạn, một người em, một người tri kỉ. Tôi cũng chưa hề nghe em nói về những lăn tăn của mình. Chúng tôi vẫn phấn đấu và cạnh tranh với nhau, dù là trong suy nghĩ, xem ai sẽ hơn ai.
Tháng sáu, năm 2011, sau rất nhiều thăng trầm trong cuộc sống hai đứa. Va vấp nhiều, ngờ vực cũng nhiều. Cũng có người đến rồi đi, rung động và chấp nhận cũng có, nhưng đều như cơn gió thoảng qua. Hôm nay cũng là một chiều gió rất mạnh. Tôi nhớ em nhưng không vì bất cứ lí do gì. Chạy đến thì em đang ngồi ngoài hiên. Cây bằng lăng trước đường đang rơi những chùm hoa tím ngắt.
- Em đang nghĩ gì thế?
- Chỉ là một giai đoạn nữa sắp qua, chỉ vậy thôi.
- Cảm giác của em bây giờ là gì?
- Nhớ về cách đây bốn năm. Thời gian có thể thay đổi làm ta lớn lên. Nhưng hình như không thể biến chuyển cái cảm giác nao nao này khi nhớ lại. Em thấy rõ ràng lắm.
- Em còn nhớ câu hỏi của anh không? Em có tin vào tình cảm học trò không ấy.
- Cái đó còn tùy anh có muốn nắm giữ nó hay không, em đã trả lời như thế.
- Vậy nếu anh nói với em thế này. Em hãy yêu người hiểu mình, hãy yêu người là tri kỉ của mình vì sẽ có nhiều lúc ta ngờ vực, tức giận, thậm chí là gây gỗ, nhưng nếu hiểu nhau, ta có thể đem lại, ta có thể kìm chế và biết cách làm cho nhau không tổn thương.
- Anh đang nói gì thế?
- Em có nhớ phim The Notebook không? Tiểu thuyết của Nicholas Sparks mà em thích ấy. Họ đến với nhau ở cái tuổi mười bảy. Và cho dù bảy năm hay mười năm, có trải qua gây gỗ, gẫy đổ, chờ đợi, hiểu lầm và bị ngăn cách. Cho dù cuối đời bệnh mất trí nhớ đã làm bà quên luôn cả ông và những đứa con.
Một câu nói anh thích nhất của Noah: "Này các con, đó là người bố yêu quí. Bố sẽ không rời bỏ bà ấy. Đây là nhà của bố, mẹ con..là nhà của bố." Em lại thích cái đoạn khi Noah đưa Elly dạo trên sông, vào vùng hồ nước đầy thiên nga đang di trú. Chúng sẽ trở về nơi mà chúng đến, cảnh ấy thật tuyệt. Và nếu trong tương lai, ở một nơi nào xa đó, chúng ta gặp nhau trong một cuộc sống mới. Anh sẽ cười với em. Hãy nhớ chúng ta đã cùng nhau đi xuyên qua những tàng cây trong mùa hè thế nào. Chúng ta học từ nhau, và cùng lớn lên trong tình yêu.
- Lại là một lời thoại nữa à?
- Và đó là điều mà anh muốn nói với em
- Anh không sợ là chúng ta sẽ mất đi tình bạn sao?
- Không! Vì chúng ta hiểu nhau. Câu trả lời của em là gì?
Đó là mùa hè cuối cùng của anh, khi gặp em trong thư viện. Và chưa bao giờ kết thúc, vì bây giờ, chúng ta....chỉ mới bắt đầu.
08:41 | Posted in Truyện, Truyện tình yêu | Read More »
Truyện ngắn: Hai mặt của đồng xu
Cô bé và cậu bé là hàng xóm từ thuở nhỏ. Trò chơi thuở bé của 2 đứa là chạy ra bờ sông lấy đất nặng thành hình búp bê.
***
Khi khuôn mặt cậu bé nhem nhuốc đầy bùn, cô bé sẽ khẽ dùng tay áo quẹt đi những vết bẩn trên mặt cậu. Và cậu nhoẻn miệng cười cảm ơn cô bé. Lúc đó nhìn 2 đứa trẻ thật đáng yêu làm sao...
Cô bé vốn hay khóc nhè, một con sâu cũng có thể làm cô bé sợ hãi và thét lên. Những lúc đó không biết làm thế nào thì cậu bé rút trong túi ra một đồng xu nhỏ mà khi đứng đợi cô bé thì cậu bé đã nhặt được trên đường.
Cậu bé đặt đồng xu nằm trong lòng bàn tay để trước mặt cô bé : "Em xem này, đây là đồng xu anh nhặt được trên đường lúc nãy. Hai mặt của nó không giống nhau đâu. Bây giờ anh tung nó lên, nếu lúc nó rơi xuống nó vẫn mặt này, thì em không được khóc nữa, còn nếu là mặt kia thì anh sẽ khóc cùng với em có được không ? "
Cô bé dụi mặt nhìn đồng bạc sáng loáng trước mặt lạ lẫm hiếu kì, rồi ngước lên nhìn cậu bé gật đầu mếu máo. Cậu bé khẽ tung đồng xu vào không trung.
Đồng xu lật mấy lần rồi trở lại lòng bàn tay của cậu bé. Vẫn là mặt lúc nãy của đồng xu, 2 đửa trẻ nhoẻn miệng cười thật to. Cô bé không khóc nữa. 2 đứa lại chạy ra bờ sông nặn búp bê đất...
Tuổi thơ của 2 đứa trẻ trôi qua êm đềm trên những cánh đồng bát ngát, những buổi đi bắt chuồn chuồn bên bờ ao, và thả thuyền giấy trên con kênh nhỏ...
Thời gian trôi theo những tháng ngày bận rộn, những kỳ thi cuối cấp, khoảng trời đại học mở ra trước mắt hai người bạn . Cuộc sống thời đại học an nhàn tự tạ. Tuổi thanh xuân với những tình cảm lứa đôi ngây thơ trong sáng in dấu từng góc sân trường. Chàng trai và cô gái kết thành một đôi kim đồng ngọc nữ trong sự ngưỡng mộ của biết bao nhiêu người.
Tình yêu chân thành và bình lặng trong từng khoản khắc. Cô gái vẫn hay mau nước mắt, và chàng trai vẫn luôn giữ đồng xu bên mình.
Trong trận đấu bóng truyền của trường chàng trai tham gia cùng vài người bạn . Cô gái đứng trên hàng ghế khán giả cầm áo khoác cho anh và không quên reo hò cổ vũ. Cuối trận chàng trai cảm thấy khá mệt, mồ hôi cã ra trên trán.
Anh lảo đảo bước về phía khán đài. Mọi thứ trước mắt bất chợt trở nên mơ hồ như qua một làn khói ảo. Khi còn chưa bước được tới trước mặt người yêu dấu, anh cảm thấy có một luồng khí nóng trào qua lồng ngực.
Rồi máu từ mũi chảy xuống. Chàng trai ngã xuống trước ánh mắt hốt hoảng của cô gái cùng với sự ngạc nhiên của bao người đứng đó...
Bác sĩ cho biết chàng trai bị ung thư máu. Trái tim cô gái vốn bé nhỏ mềm yếu lại như vỡ tung ra thành từng mảnh. Khi lần đầu tiên đến thăm anh trong bệnh viện, khi lần đầu tiên nhìn khuôn mặt thân thương của anh nhợt nhạt mệt mỏi, cô không nén nổi xúc động, ôm lấy anh và òa khóc.
Những giọt nước mắt rới vội trên môi anh, ấm áp và mặn chát. Anh cố gắng với tay lấy dưới gối đồng xu mà anh năn nỉ mãi bác sĩ mới cho giữ lại . "Em nhìn này đây là cái gì?" Cô gái quẹt nước mắt , nhìn đồng xu thân thương . "Vẫn quy tắc cũ nhé, nếu là mặt này thì em không được khóc nữa, còn nếu mặt kia anh sẽ khóc cùng em có được không?"
Cô nhìn người con trai thân yêu đang cố gắng dỗ dành cô. Bao năm rồi vẫn vậy, anh chưa từng dửng dưng trước giọt nước mắt của cô. Và cô cũng chưa từng lắc đầu mỗi khi anh lấy đồng xu nhỏ ra.
Chàng trai run rẩy tung đồng xu lên không trung. Đồng xu lại xoay vòng lóe sáng rồi rơi xuống lòng bàn tay anh. Vẫn là mặt "không được khóc nữa". Chàng trai cố gắng mỉm cười kéo cô gái vào lòng dỗ dành như thời thơ ấu. Nước mắt của anh chảy xuôi theo nụ cười.
Đám tang anh, mọi người đến dự trong bao đau buồn và tiếc nuối. Cô tiễn anh không một giọt nước mắt. mọi người nghĩ cô thật cứng rắn. Nhưng họ không biết, trái tim cô đang vỡ vụn và nước mắt cô không thể rơi cho anh được nữa.
Ba mẹ anh gửi cho cô một chiếc hộp nhỏ nói là món quà cuối cùng của anh dành tặng cô. Cô run rẩy mở chiếc hộp của anh, bên trong có 1 tờ giấy nhỏ với dòng chữ: "Đừng khóc nữa người mà anh yêu suốt đời", và một đồng xu sáng bóng - đồng xu quen thuộc theo 2 người từ thời thơ ấu.
Cô cầm đồng xu lên, lần đầu tiên cô nhìn kỹ nó. Nước mắt cô chợt trào ra, đồng xu rơi xuống đất xoay vòng lóe sáng, 2 mặt của nó vốn dĩ không hề khác nhau.....
08:37 | Posted in Truyện, Truyện tình yêu | Read More »




